Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Mùa Vu Lan nhớ về Mẹ

Thắm thoát đến hôm nay là gần giỗ đầu của Mẹ, nhân mùa Vu lan con viết vài lời để tri ân và tưởng nhớ về công ơn của mẹ. 
Cuộc sống của con từ khi lọt lòng cho đến ngày mẹ nhắm mắt là luôn ở bên mẹ, qua bao năm tháng chiến tranh khốc liệt đã cướp đi người Cha thân thương của chúng con để lại cho mẹ năm đứa con thơ nhỏ dại, bao nhiêu lần đối diện sinh tử, mẹ ôm trọn vòng tay che chở và đùm bọc cho chị em chúng con...
Những năm tháng gian nan khổ cực, nghèo đói sau năm 1975 cho đến những năm 90, bao vất vả và cay đắng nghiệt ngã của cuộc đời. Mẹ tần tảo quẳng gánh trên vai, gồng gánh lo cho con nên người. Mẹ hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình để lo cho chị em chúng con, Những khi con bị bệnh mẹ là người lo thuốc và đánh gió, vác hơi, cạo cảm cho con dù bất cứ giờ phút nào…Trên bước đường đầy rẫy những khó khăn, đau thương của cuộc đời, những lúc con mỏi gối chùn chân như muốn ngã quỵ, Mẹ là người luôn có mặt bên con để dìu dắt, an ủi, động viên, chắp thêm cho con đôi cánh của niềm tin và hy vọng để con vươn lên trong cuộc sống với tình yêu thương bao la của Mẹ, những ngày con đi làm mẹ giỡ cơm, giỡ nước và nhắc nhỡ dặn dò đủ chuyện từ tránh uống rượu... đi đường … mỗi lúc con đi xa hay về muộn mẹ luôn mỏi mắt ngóng chờ và lo lắng cho con, với hơn bốn mươi tuổi đầu mà lúc nào mẹ cũng quan tâm như đứa trẻ lên ba...sự hy sinh vô bờ bến ân đức đó, con khắc ghi trong tâm và thấu hiểu một cách trọn vẹn những đắng cay cơ cực hay sự yêu thương cao cả của mẹ:  
Lá vàng mẹ vội đi đâu 
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh 
Đêm chừng như đã qua nhanh 
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương…
Nhiều khi con không nghĩ mẹ mất, con cứ ngỡ mẹ đi chơi nhà mấy chị chưa về, nhưng mẹ ơi sự thật vẫn là sự thật… mất mẹ là mất cả bầu trời, con như lạc lõng chơi vơi giữa dòng đời khi thiếu vắng những lời an ủi và động viên của mẹ. Ngày mẹ mất con đau buồn, hụt hẫng, mất mát, cô đơn; con tưởng chừng như không gượng dậy nổi, hình bóng của mẹ vẫn quanh quẩn trong nhà, ở đâu; chổ nào con cũng nhìn thấy mẹ, bởi cuộc đời của mẹ gắn liền với con quá nhiều. Mẹ là điểm tựa cho con suốt cả cuộc đời, là lẽ sống, là một nửa nghị lực của đời con…Tháng bảy mùa Vu lan báo hiếu con xin đốt ba nén hương đề tưởng nhớ về Mẹ và lần đầu tiên cũng là mùa Báo hiếu năm nay con đã xa mẹ rồi . Sanh tử và biệt ly rồi cũng phải đến và đi với với bất kỳ ai. Những kỷ niệm êm đềm hạnh phúc mà một thời mẹ con ta có nhau, khắc sâu ghi đậm trong con không bao giờ phôi phai được.  
Con cầu cho vong linh Mẹ được siêu linh tịnh độ.  
Cho dù gặp lúc phong ba, 
Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao ! 
Ngày của mẹ, đẹp làm sao ! 
Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn. 
Công của mẹ cao như non, 
Tình thương của mẹ rộng hơn biển trời. 
Quà nào xứng đáng mẹ ơi ! 
Thơ nào mà viết trọn lời thân yêu 
Rằng con yêu mẹ rất nhiều, 
Món quà chỉ để dệt thêu tấm lòng…

Quang Minh -Vu Lan tháng 07/2014
Hình ảnh cuối cùng của Mẹ tôi. http://youtu.be/lwNUcJhEXCQ

Người càng hay nói đạo lý càng sống tệ!

1. Đạo lý là  🛡️ "tấm khiên" che đậy sự xấu xí bên trong Bản chất con người rất phức tạp. Những người sống với các "đạo lý ả...